11帛书版《道德经》(拼音版)yěfēihéngdàoyěmíngkěmíngyěfēihéng míngyě也,非 恒 道 也
名可 名 也,非 恒 名 也
yěyǒumíngwànwùzhīmǔyěgùhéng也;有 名 万 物 之 母 也
故 恒wúyùyěyǐguānqímiàohéngyǒuyùyěyǐguānqísuǒjiào无 欲 也,以 观 其 妙;恒 有 欲 也,以 观 其 所 徼
liǎngzhětóngchūyìmíngtóngwèixuánzhīyòuxuánzhòngmiàozhīmén两 者 同 出,异 名 同 谓
玄 之 又 玄,众 妙 之 门
tiānxiàjiēzhīměiwéiměiwùyǐjiēzhīshànsībúshànyǐ天 下 皆 知 美,为 美 恶 已; 皆 知 善, 斯 不 善 已
yǒuwúzhīxiàngshēngyěnányìzhīxiàng chéngyěcháng duǎnzhīxiàng有 无 之 相,生 也; 难 易 之 相,成 也; 长 短 之 相,xíngyěgāoxiàzhīxiàngyíngyěyīnshēngzhīxiànghéyěxiānhòuzhī形 也,高 下 之 相,盈 也,音 声 之 相,和 也,先 后 之xiàngsuíhéngyěshìyǐshèngrén相 随、恒 也
是 以 圣 人jiàowànwùzuòérfúshǐyěshìxíngbùyánzhī事,行 不 言 之yěchénggōngérfú始 也,为 而 弗 恃 也,成 功 而 弗shìyǐfúqù居 也
夫 唯 弗 居,是 以 弗 去
búshàngxiánshǐmínbùzhēngbù不 上 贤,使 民 不 争
不huòshǐ货,使dàobúxiànkěyùshǐmínbúluànshìyǐshèng rénzhīzh