老子 《道德经》 第 一 章 dào kě dào fēi cháng dào 道 可 道, 非 常 道; míng kě míng fēi cháng míng 名 可 名,非 常 名
wú míng tiān dì zhī shǐ 无 名,天 地 之 始; yǒu míng wàn wù zhī mǔ 有 名,万 物 之 母
gù cháng wú yù yǐ guān qí miào 故 常 无,欲 以 观 其 妙; cháng yǒu yù yǐ guān qí jiào 常 有,欲 以 观 其 徼
cǐ liǎng zhě tong chū ér yì míng tóng wèi zhī xuán xuán zhī 此 两 者,同 出 而 异 名,同 谓 之 玄,玄 之 yòu xuán zhòng miào zhī mén 又 玄,众 妙 之 门
第 二 章 tiān xià jiē zhī měi zhī wéi měi sī è yǐ 天 下 皆 知 美 之 为 美,斯 恶 已
jiē zhī shàn zhī wéi shàn sī bù shàn yǐ 皆 知 善 之 为 善,斯 不 善 已
gù yǒu wú xiāng shēng nán yì xiāng chéng cháng duǎn xiāng xíng 故 有 无 相 生 ,难 易 相 成 ,长 短 相 形, gāo xià xiāng qīng yīn shēng xiāng hè qián hòu xiāng suí 高 下 相 倾,音 声 相 和,前 后 相 随
shì yǐ shèng rén chǔ wú wéi zhī shì xíng bù yán zhī jiào 是 以 圣 人 处 无 为 之 事,行 不 言 之 教, wàn wù zuò yān ér b