古 诗 赏 识 课 内 méi huā 梅 花 sòng wáng ān shí [宋] 王 安 石 qiáng jiǎo shù zhī méi 墙角数枝梅, líng hán dú zì kāi 凌寒独自开
yáo zhī bú shì xuě 遥 知 不 是 雪 , wèi yǒu àn xiāng lái 为 有 暗 香 来
yǒu shān jiē tú huà wú shuǐ bú wén zhāng 有 山 皆 图 画 ,无 水 不 文 章
yī qí chūn jiǔ lǜ shí lǐ dào huā xiāng 一 畦 春 韭 绿 ,十 里 稻 花香
zhō ng hòu chuán jiā jiǔ shī shū jì shì zhǎng 忠 厚 传 家 久 ,诗 书 继 世 长
xiǎo ér chuí diào 小儿垂钓 táng hú lìng néng [唐] 胡令能 péng tó u zhì zǐ xué chuí lún 蓬头稚子学垂纶, cè zuò méi tái cǎo yìng shēn 侧坐莓苔草映身
lù rén jiè wèn yáo zhāo shǒu 路 人 借 问 遥 招 手 , pà dé yú jīng bú yīng rén 怕 得 鱼 惊 不 应 人
dēng guàn què lóu 登 鹳 雀 楼 唐 王之涣 bái rì yī shān jìn 白 日 依 山 尽 , huáng hé rù hǎi liú 黄 河 入 海 流
yù qióng qiān lǐ mù 欲 穷 千 里 目 , gèng shàng yī céng lóu 更 上 一 层 楼 wàng lú shān pù bù 望庐山瀑布 táng lǐ bái 唐 李白 rì zhào xiāng lú shē